( Bài xướng)
Thả nhẹ mơ màng buổi sớm nay
Quên đi vất vả chốn xa này
Cho vàng sợi nắng ngày đông lại
Để ấm khung trời bữa tuyết bay
Ngọn lá nghiêng mình thơ thẩn đợi
Dòng sông lặng bóng ngẩn ngơ bày
Nhìn sương trắng phủ hồn xao xuyến
Một thủa quê nghèo nhớ lắt lay
Quên đi vất vả chốn xa này
Cho vàng sợi nắng ngày đông lại
Để ấm khung trời bữa tuyết bay
Ngọn lá nghiêng mình thơ thẩn đợi
Dòng sông lặng bóng ngẩn ngơ bày
Nhìn sương trắng phủ hồn xao xuyến
Một thủa quê nghèo nhớ lắt lay
tú oanh